Quên em thật sự rất khó...

Theo http://giadinhtre.net/quen-em-that-su-rat-kho-11503.html 20-11-2017

Anh mạnh miệng, nói được làm được, nắm được thì buông được để chứng tỏ cho em rằng, anh hơn người ta. Anh sẽ không yếu đuối doạ chết, doạ này kia như họ để cầu xin tình cảm của em. Nhưng nhìn lại, thì đến lúc này đây anh cũng không hơn người ta là bao.

Anh tính mỗi ngày viết cho em một ít, nhưng có lẽ anh lười. Cuộc sống của anh hiện tại cũng khá ổn, anh đã bớt nhớ em hơn. Nhưng lúc nào cũng nhìn điện thoại, cũng mở đủ các loại ứng dụng nhắn tin ra, chỉ để mong, để ngóng, để chờ một người... Một người mà có lẽ, anh biết rằng có lẽ họ chẳng nhớ anh đâu, trái tim họ giờ đây cũng chẳng còn có hình bóng anh nữa, mà thay vào đó là hình bóng của một ai kia. Anh sẽ không trách em, cũng không giận em, vì ngay lúc anh với anh, nhớ em còn không đủ thì nói gì đến trách, nói gì đến hận?

Mỗi ngày với anh giờ đơn giản lắm, chỉ là thức dậy, xem điện thoại, rồi lại tắt đi. Xem nhưng thực sự thì chẳng có ai nhắn cho anh cả. Tắt máy rồi lại ngủ tiếp, nhắm mắt nhưng cũng chẳng ngủ tiếp được. Ngày trước mỗi lần đi ngủ hoặc sáng thức dậy thì việc đầu tiên của anh là xem em có online hay không, nhắn cho em cái tin trước đã rồi muốn làm gì thì làm, nằm ườn hay dậy ăn uống thì đều xếp sau việc nhắn tin với em yêu. Bây giờ thì thói quen đó vẫn vẫn, anh vẫn xem nhưng chỉ là nhìn, lặng lẽ ngắm cái ảnh, ngắm avatar của em, đọc những tin liên quan em, những tin tức liên quan người đó. Soi thật kỹ những bức ảnh người ta đăng, xem có bóng dáng em trong đó không, xem em có hạnh phúc không, rồi tự cười một mình. Ừ, có lẽ em đang vui, em đang hạnh phúc, chỉ là... chỉ là em giấu đi, em giấu sợ anh nhìn thấy sẽ buồn.

Không vui sao được em nhỉ, đó từng là những gì em và anh mơ. Mơ có những chú cún, chân ngắn, mông to, rồi Husky...nhưng giờ đây giấc mơ ấy thì lại của người khác, và em cũng bên người khác để cùng vui với giấc mơ ấy.

Những buổi tập, những lần đi mua đồ, những lúc nấu ăn, anh luôn thấy bận luôn tay, bận vì luôn muốn nhận tin và trả lời tin của em, em cũng vậy. Luôn chiều anh, nhắn tin cho anh bất kể mọi lúc và với anh có lẽ quãng thời gian ấy chính là thời gian anh thấy tình yêu của chúng mình tuy xa mà gần, xa nhau chỉ là về khoảng cách, xa nhau chỉ vì địa lý, xa nhau chỉ vì không được bên nhau, nằm bên cạnh, thức dậy mỗi sáng cùng nhau, xa nhau nhưng lúc nào trái tim hai người cũng vẫn bên nhau. Xa nhau, nhưng mọi chuyện xảy ra từ lúc bình mình đến tối muộn, đều kể cho nhau nghe, xa nhau nhưng tình yêu của chúng ta cũng đã cố gắng để bù lại khoảng cách địa lý đó đúng không em.

Anh luôn muốn em biết mọi chuyện của anh, bởi ngoài bốn bức tường thì chỉ còn có em là người bên anh, người anh muốn nói chuyện, người anh muốn dựa vào mỗi khi anh ốm, anh mệt hay là mỗi khi anh cô đơn vì nhớ em. Anh chụp lại bất kì việc gì anh làm, bất kì người nào anh gặp, bất cứ nơi nào anh qua, bất kì món gì anh nấu. Với anh cả thế giới của anh thu lại chỉ còn trong tình yêu của anh dành cho em, và em là cả thế giới của anh, thế giới mà anh muốn giữ cho riêng mình, không muốn chia sẻ cho ai hết. Thế giới mà trong đó anh đã yêu, yêu say mê, yêu nồng thắm, anh yêu với tất cả suy nghĩ và con tim của mình....nhưng rồi, đến một ngày, những tin nhắn của em dần thưa dần, ít dần. Những lời yêu thương không còn, em nói em muốn ra đi. Anh thì cứ tưởng như mọi lần, anh đều là người doạ buông tay trước, còn em sẽ nũng nịu, hờn dỗn "uhm, tuỳ, bỏ đi" vì em biết anh không thể và không dám bỏ em, vì thế mà anh nghĩ sau vài ngày chuyện sẽ lại như xưa. Một ngày, hai ngày, ba ngày....năm ngày. Em cũng không nhắn tin, không hỏi thăm hay không một lời từ biệt.

Anh bắt đầu lo lắng, ban đầu cái suy nghĩ ích kỷ và bướng bỉnh của anh định sẽ giận em, dỗi em nếu em nhắn tin trước. Anh sẽ làm cao, bắt em phải xin anh như mọi lần. Nhưng lần này thì khác, em thực sự muốn ra đi... em ra đi nhẹ nhàng, chính anh cũng không nhận ra.

Anh mạnh miệng, nói được làm được, nắm được thì buông được để chứng tỏ cho em rằng, anh hơn người ta. Anh sẽ không yếu đuối doạ chết, doạ này kia như họ để cầu xin tình cảm của em. Nhưng nhìn lại, thì đến lúc này đây anh cũng không hơn người ta là bao. Anh nói được, nhưng không làm được, không buông được vì lẽ trái tim anh- nó luôn cứa thật mạnh, thật đau mỗi khi anh nhớ đến em. Mỗi lần nhớ em, anh đều không cầm được mà phải xem ảnh, tìm lại những dòng chat, những đoạn tin, những bức ảnh ngày xưa hai đứa chụp. Em biết không, hôm anh chính tay xoá đi hơn mười nghìn tin nhắn zalo của mình, cảm giác thật hẫng hụt. Tự dặn lòng, có vậy mới quên em được, có vậy mới chúc phúc cho em được, nhưng anh vẫn tiếc, anh vẫn nhớ.

Theo guu

Nguồn: http://giadinhtre.net/quen-em-that-su-rat-kho-11503.html

Tin mới trong ngày